Sân Ga Cuối Đường Tàu

You may also like...

10 Responses

  1. nguyenthanhba says:

    Chào anh HC!
    Sân ga cuối tuyến đâu rồi
    Để thương để nhớ xa rời tuổi thơ
    Một mình trên dốc bơ vơ
    Gõ chân bước nhẹ thẩn thờ bâng khuâng.
    Chúc anh vui khỏe.

  2. Hoàng Đằng says:

    Hoàng Cầm càng viết càng hay, cũng như thế, chắc là càng già càng khoẻ mạnh. Hy vọng thế! Hồi ức của Hoàng Cầm chắc cũng là hồi ức của nhiều người Đông Hà luống tuổi. Buồn vui lẫn lộn.

    • Hoàng Cầm says:

      Chào Thầy
      Em cũng mong thế ,càng già càng khỏe, tuổi già nhưng trí đừng già Thầy hè
      cám ơn Thầy đã khích lệ, em ngại dùng từ “động viên ” lắm vì sợ hiểu là “động viên đi lính ”
      Chúc Thầy khỏe và luôn ấm áp để vượt qua cái lạnh của xứ mình
      Kính

  3. Le dan says:

    Chào Huynh

    Bài viết của huynh gợi nhớ

    Chuyến TÀU ĐÊM NĂM CŨ
    Và GA CHIỀU của ns Lê Dinh

    Với chất giọng u buồn của cô ca sĩ hình như là Thanh Thúy rền rĩ trên radio Đài phát thanh ĐH ngày ấy.
    Ôi!
    Một thị trấn nhỏ bé thân thương
    Có sân ga tàu lửa chạy bằng đầu máy than đá xục xịch ống khói lên đen mù mịt
    Sau này mới thay đầu máy OTORAY chạy bằng dầu.
    Tuổi thơ ít nhất cũng được đôi lần đi tàu lửa vô ĐN, Huế hay Quảng Trị, xa hơn là Nha Trang SG.
    Huynh giỏi lắm
    Chúc khỏe
    Viết đều tay
    L Đ

    • Hoàng Cầm says:

      Chào hiền đệ Lê Đàn
      Người có tuổi hay hồi tưởng về một thuở ấu thơ Đàn hi
      bởi tuổi ấy dể thương, khờ khạo và ngây thơ quá
      Cám ơn Đàn đã chia sẻ với những ý tưởng rất hay và trìu mến
      Hồi nhỏ mà được cha mẹ cho đi theo bằng tàu vô Huế là thích lắm còn hơn bây giờ được đi Mỹ nữa Đàn ạ ! hi,,hi,,
      Chúc Đàn khỏe nhé!
      HC

  4. VinhChien says:

    Dù cho khói lửa chiến chinh
    Sân ga ngày ấy bức tranh tuyệt vời
    Nhắc về dĩ vãng xa xôi
    Lòng tràn thương nhớ để rồi buồn thêm.

    HC viết rất hay.

    • Hoàng Cầm says:

      Chào Vinh Chiến
      Công trình của bác đã xong chưa để anh em vô ăn mừng ?
      Bốn câu lục bát của bác hay tuyệt ,cám ơn bác đã chia sẽ
      ” Người ơi nhắc đến chi kỷ niệm xưa để lòng thêm buồn buồn ” bác VC hi !
      Chúc bác luôn vui khỏe
      HC

  5. Trương Lạc says:

    Hồi nhỏ ( tuổi thích đi chân trần uống nước lạnh) lên đó mà dẫm phải chân lên lớp xỉ than tàu thải ra thì suốt đời không quên cảm giác đó. Tôi chỉ được “vinh dự” đi vào Quảng Trị vài lần, xa hơn thì chưa, thế nhưng chiếc vé tàu tôi vẫn còn nhớ; kích thước vào khoảng 4×7 cm một đầu tròn màu vàng hồng, chữ đen. Mỗi lần kiểm tra nhân viên trên tàu cầm kìm bấm lỗ trên vé rồi trao lại cho khách.
    Một vài chi tiết nhỏ đóng góp với anh cho vui, chúc khỏe và bình an

  6. Hoàng Cầm says:

    Chào bạn Lạc,bạn nhớ rất kỷ,hồi đó cái vé tàu nhỏ xíu làm bằng giấy cứng màu hồng nhạt chử đen ,kích thước cở khoãng cái card điện thoại bây giờ,sau khi nhân viên kiểm soát xong là đóng một cái lổ nhỏ để cho biết vé tàu đã đi tàu rồi
    cám ơn bạn đã chia sẻ và chúc vui khỏe

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *